Tiểu luận Chững minh nhận định của Đỗ Đức Hiểu: Thơ mới là bản hoà âm của hai nền văn hoá xa nhau vời vợi, là bản giao hưởng cổ và hiện đại

Nhắc đến Thơ mới, ta không thể nào quên Xuân Diệu – nhà thơ “mới nhất trong các nhà thơ mới”. Ông là nhà thơ với một quan niệm sống rất đặc biệt, và có lẽ là một quan niệm sống rất mới, đó là “Vội vàng”, vội vàng tận hưởng cuộc sống, muốn “cắn” vào “xuân hồng”, muốn tận hưởng cho trọn vẹn cái hương vị, âm thanh, màu sắc của đất trời. Sự táo bạo, mạnh mẽ ấy có lẽ đến từ văn hóa phương Tây. Thế nhưng, Xuân Diệu cũng là một hồn thơ rất Việt, mang đậm nét trầm mặc, nhẹ nhàng trong “Đây mùa thu tới”. Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang, Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng; Đây mùa thu tới – mùa thu tới Với áo mơ phai dệt lá vàng.Có lẽ Xuân Diệu táo bạo giờ nhường chỗ cho một Xuân Diệu hoài cổ. Những hình ảnh trong thơ đẹp mà buồn phảng phất. Hình ảnh “liễu” là một hình ảnh ước lệ quen thuộc trong thi ca xưa, kết hợp với tính từ “đìu hiu” càng tăng thêm nét buồn cho câu thơ. Bên cạnh đó, còn có hình ảnh “lệ ngàn hàng”, quả thật nhà thơ đã sử dụng rất nhiều thi liệu truyền thống. Chính điều đó đã mang lại phong cách đậm văn hóa phương Đông cho thơ. Thế nhưng, những vần thơ đầy tính nhạc ấy lại mang cả tính cổ điển và cả tính cách tân. Xuân Diệu như bừng tỉnh khi nhận ra thu đã về, như reo thầm trong tâm tưởng: “Đây mùa thu tới – mùa thu tới”. Nàng thu của nhà thơ đã về với một màu sắc thật huyền diệu, quyến rũ lòng người, một sắc vàng phai thật nhẹ của lá. Sự biến chuyển tâm trạng đột ngột chỉ trong vòng bốn câu thơ cũng như cách sử dụng hình ảnh đầy độc đáo như là những cảm xúc rất mới của thi nhân, đồng thời là một cách tân táo bạo trong lối diễn đạt. Những vần thơ như một sự kết hợp nhuần nhuyễn của sự trang nhã, nhẹ nhàng của văn hóa phương đông và sự tươi mới của văn hóa phương Tây.

Nhắc đến Thơ mới, ta không thể nào quên Xuân Diệu – nhà thơ “mới nhất trong các nhà thơ mới”. Ông là nhà thơ với một quan niệm sống rất đặc biệt, và có lẽ là một quan niệm sống rất mới, đó là “Vội vàng”, vội vàng tận hưởng cuộc sống, muốn “cắn” vào “xuân hồng”, muốn tận hưởng cho trọn vẹn cái hương vị, âm thanh, màu sắc của đất trời. Sự táo bạo, mạnh mẽ ấy có lẽ đến từ văn hóa phương Tây. Thế nhưng, Xuân Diệu cũng là một hồn thơ rất Việt, mang đậm nét trầm mặc, nhẹ nhàng trong “Đây mùa thu tới”.

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;

Đây mùa thu tới – mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Có lẽ Xuân Diệu táo bạo giờ nhường chỗ cho một Xuân Diệu hoài cổ. Những hình ảnh trong thơ đẹp mà buồn phảng phất. Hình ảnh “liễu” là một hình ảnh ước lệ quen thuộc trong thi ca xưa, kết hợp với tính từ “đìu hiu” càng tăng thêm nét buồn cho câu thơ. Bên cạnh đó, còn có hình ảnh “lệ ngàn hàng”, quả thật nhà thơ đã sử dụng rất nhiều thi liệu truyền thống. Chính điều đó đã mang lại phong cách đậm văn hóa phương Đông cho thơ. Thế nhưng, những vần thơ đầy tính nhạc ấy lại mang cả tính cổ điển và cả tính cách tân. Xuân Diệu như bừng tỉnh khi nhận ra thu đã về, như reo thầm trong tâm tưởng: “Đây mùa thu tới – mùa thu tới”. Nàng thu của nhà thơ đã về với một màu sắc thật huyền diệu, quyến rũ lòng người, một sắc vàng phai thật nhẹ của lá. Sự biến chuyển tâm trạng đột ngột chỉ trong vòng bốn câu thơ cũng như cách sử dụng hình ảnh đầy độc đáo như là những cảm xúc rất mới của thi nhân, đồng thời là một cách tân táo bạo trong lối diễn đạt. Những vần thơ như một sự kết hợp nhuần nhuyễn của sự trang nhã, nhẹ nhàng của văn hóa phương đông và sự tươi mới của văn hóa phương Tây.

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC

TIN KHUYẾN MÃI

  • Thư viện tài liệu Phong Phú

    Hỗ trợ download nhiều Website

  • Nạp thẻ & Download nhanh

    Hỗ trợ nạp thẻ qua Momo & Zalo Pay

  • Nhận nhiều khuyến mãi

    Khi đăng ký & nạp thẻ ngay Hôm Nay

NẠP THẺ NGAY