Luận văn So sánh nghệ thuật tự sự trong truyện ngắn của Nam Cao (Việt Nam) và Ruinôxkê Akutagawa (Nhật Bản)

Trong truyện ngắn Nước mắt, Điền là một công chức và cũng nhƣ Hộ,Điền cần tiền để nuôi cái gia đình nghèo khổ của mình. Hàng ngày, Điền phải vật lộn với cái nghèo để tồn tại. Nhiều lúc Điền nghĩ rằng cuộc sống thật khổ và Điền khổ vì vợ, vì con, vì cái gia đình nghèo nheo nhóc. Vì thế, Điền nổi giận trách mắng vợ con vô cớ. Nhƣng khi đã bình tĩnh trở lại Điền lại ý thức ,lại hiểu ra “con ngƣời không phải là thánh” nên mọi ngƣời cần bỏ qua nhau những điều vặt vãnh, tầm thƣờng để vƣơn tới những điều tốt đẹp trong cuộc sống. ở truyện ngắn khác – truyện ngắn Mua nhà, nhân vật “Tôi” khao khát có đƣợc căn nhà tử tế để bằng bạn bằng bè, nhƣng nghèo quá. Song khi may mắn có đƣợc một căn nhà mới thì “Tôi” lại rơi vào tình thế bất ổn. Bởi căn nhà hiện có của anh ta là tài sản duy nhất của một gia đình nghèo khổ, bất hạnh khác. Anh ta cảm thấy hối hận và tự dằn vặt mình là kẻ độc ác , tồi tệ:“Tôi ác quá! Tôi ác quá!”. Và câu chuyện cứ tiếp diễn bằng một chuỗi dài những lời xám hối của nhân vật. Nhƣng cuối cùng nhân vật cũng tìm đƣợc cho mình một con đƣờng để giải thoát khi anh ta bằng lòng với ý thức: “Hạnh phúc chỉ là một cái chăn quá hẹp, ngƣời này có thì ngƣời kia bị hở”. Trong cuộc sống, con ngƣời không ai hoàn thiện, không có ai tốt hết và “giá ngƣời ta vẫn có thể nghĩ đến mình mà chẳng thiệt gì đến ai” [18,289].

Trong truyện ngắn Nước mắt, Điền là một công chức và cũng nhƣ Hộ,

Điền cần tiền để nuôi cái gia đình nghèo khổ của mình. Hàng ngày, Điền phải

vật lộn với cái nghèo để tồn tại. Nhiều lúc Điền nghĩ rằng cuộc sống thật khổ

và Điền khổ vì vợ, vì con, vì cái gia đình nghèo nheo nhóc. Vì thế, Điền nổi

giận trách mắng vợ con vô cớ. Nhƣng khi đã bình tĩnh trở lại Điền lại ý thức ,

lại hiểu ra “con ngƣời không phải là thánh” nên mọi ngƣời cần bỏ qua nhau

những điều vặt vãnh, tầm thƣờng để vƣơn tới những điều tốt đẹp trong cuộc

sống. ở truyện ngắn khác – truyện ngắn Mua nhà, nhân vật “Tôi” khao khát

có đƣợc căn nhà tử tế để bằng bạn bằng bè, nhƣng nghèo quá. Song khi may

mắn có đƣợc một căn nhà mới thì “Tôi” lại rơi vào tình thế bất ổn. Bởi căn

nhà hiện có của anh ta là tài sản duy nhất của một gia đình nghèo khổ, bất

hạnh khác. Anh ta cảm thấy hối hận và tự dằn vặt mình là kẻ độc ác , tồi tệ:

“Tôi ác quá! Tôi ác quá!”. Và câu chuyện cứ tiếp diễn bằng một chuỗi dài

những lời xám hối của nhân vật. Nhƣng cuối cùng nhân vật cũng tìm đƣợc

cho mình một con đƣờng để giải thoát khi anh ta bằng lòng với ý thức: “Hạnh

phúc chỉ là một cái chăn quá hẹp, ngƣời này có thì ngƣời kia bị hở”. Trong

cuộc sống, con ngƣời không ai hoàn thiện, không có ai tốt hết và “giá ngƣời ta

vẫn có thể nghĩ đến mình mà chẳng thiệt gì đến ai” [18,289].

TÀI LIỆU LUẬN VĂN CÙNG DANH MỤC

TIN KHUYẾN MÃI

  • Thư viện tài liệu Phong Phú

    Hỗ trợ download nhiều Website

  • Nạp thẻ & Download nhanh

    Hỗ trợ nạp thẻ qua Momo & Zalo Pay

  • Nhận nhiều khuyến mãi

    Khi đăng ký & nạp thẻ ngay Hôm Nay

NẠP THẺ NGAY